Công trình tiếp cận di sản văn hóa dưới góc nhìn liên ngành sử học, văn hóa học, nhân học, dân tộc học, tôn giáo học, kiến trúc… đã có cái nhìn tương đối toàn diện hệ thống di sản công giáo ở vùng Nam bộ.
Hai tác giả đã dành nhiều thời gian tập hợp khảo sát thực địa tại nhiều giáo phận, giáo xứ và trung tâm hành hương ở cả khu vực Đông Nam bộ và Tây Nam bộ, cơ bản hệ thống hóa các dạng thức di sản văn hóa tiêu biểu của cộng đồng công giáo.
Các kiến trúc nhà thờ, chủng viện, tu viện hay các điểm hành hương công giáo được đặt trong mối liên hệ với lịch sử hình thành cộng đồng cư dân công giáo, với quá trình truyền giáo, định cư và tiếp biến văn hóa trên vùng đất Nam bộ.
Đây là một hướng tiếp cận phù hợp, bởi giá trị của di sản công giáo không chỉ nằm ở phương diện kiến trúc nghệ thuật, mà còn ở chiều sâu lịch sử, ký ức cộng đồng và đời sống tinh thần của cư dân công giáo địa phương.
TS. Phùng Anh Kiên – Đại diện Khoa Du lịch và Ẩm thực, Trường Đại học Công thương TP.HCM – nhận xét, trong bối cảnh Nam bộ đang đặt ra yêu cầu đa dạng hóa sản phẩm du lịch, vươn lên cạnh tranh với các điểm đến trong khu vực và quốc tế, việc khai thác bền vững hệ thống di sản văn hóa công giáo là một hướng đi không chỉ khả thi mà còn đầy hứa hẹn.

“Công trình của tác giả Hồ Lưu Phúc và Nguyễn Phúc Lộc đã cung cấp một nền tảng học thuật vững chắc, một bản đồ tài nguyên chi tiết và những gợi mở chiến lược thiết thực cho hướng đi đó”, TS. Kiên chia sẻ.
TS. Phú Văn Hẳn - Phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư ký Hội Dân tộc học – Nhân học TP.HCM – cho rằng, các tác giả đã dành nhiều thời gian tập hợp khảo sát thực địa tại nhiều giáo phận, giáo xứ và trung tâm hành hương ở cả khu vực Đông Nam bộ và Tây Nam bộ, cơ bản hệ thống hóa các dạng thức di sản văn hóa tiêu biểu của cộng đồng công giáo.
Theo TS. Hẳn, các kiến trúc nhà thờ, chủng viện, tu viện hay các điểm hành hương công giáo được đặt trong mối liên hệ với lịch sử hình thành cộng đồng cư dân công giáo, với quá trình truyền giáo, định cư và tiếp biến văn hóa trên vùng đất Nam bộ. Đây là một hướng tiếp cận phù hợp, bởi giá trị của di sản công giáo không chỉ nằm ở phương diện kiến trúc nghệ thuật, mà còn ở chiều sâu lịch sử, ký ức cộng đồng và đời sống tinh thần của cư dân công giáo địa phương.
“Công trình không chỉ góp phần làm phong phú thêm nguồn tư liệu nghiên cứu về văn hóa tôn giáo Việt Nam, đồng thời gợi mở nhiều hướng tiếp cận mới đối với việc bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa trong bối cảnh xã hội đương đại, đã góp phần bổ sung cho hướng nghiên cứu kết nối các giá trị lịch sử, kiến trúc, tín ngưỡng và nhân văn”, TS. Hẳn bày tỏ.